Trường Anh Trường Em
Sáng sớm trời mờ sương,
Em cắp sách đến trường.
Áo dài bay trong gió,
Tóc quyện mùi hoa hương.
Con đường thăm thẳm xa,
Lơ thơ dăm mái nhà,
Cỏ non đầu sương ngậm,
Hơi giá rét đêm qua.
Bên đường hoa Quỳ nở
Bướm đa tình ngẩn ngơ.
Nụ hoa vàng hé ngõ
Rực rỡ màu ước mơ.
Bước chân non nhỏ dại,
Giày gót lấm bùn mưa,
Ước gì mưa mưa mãi,
Rũ sạch bụi dư thừa.
Đồi dốc đứng cheo leo
Đường đi hay đường đèo?
Cổng trường em rộng mở
Vang vọng tiếng cười reo.
Ngôi trường vùng cao nguyên,
Đất đỏ lan cả miền,
Màu nâu tươi độc đáo,
Như chứa nỗi niềm riêng.
Trường em trên đồi cao,
Hàng thông thay vòng rào,
Thân thương và che chở,
Những linh hồn xôn xao.
Tuổi mười sáu mười lăm
Dễ tin và hay lầm,
Vô tư cùng nghịch phá
Luôn tâm sự thì thầm.
Giờ chơi sân trường đông
Áo bay trong nắng hồng
Trắng, xanh, lượn thay bướm
Làm đuối mắt người trông.
Bên kia ngọn đồi sương
Ẩn hiện một ngôi trường
Nơi âm thầm rèn luyện
Trí dũng của người thương.
Trường anh và trường em
Cách nhau thung lũng dài,
Hai ngọn đồi đối diện
Trong sương mờ ban mai.
Bên áo dài phơ phất
Bên áo lính bụi đường
Bên tiếng cười con gái
Bên tiếng hô thao trường.
Ngày ngày ta nhìn nhau
Xuyên qua thung lũng dài.
Dù không trông rõ mặt,
Cũng thấy lòng nôn nao.
Em khép kín hàng mi,
Lòng thơ thẩn nghĩ suy:
Ước rừng thông kết lại,
Tạo cầu xuyên bên ni.
Để cho anh em mình
Cùng hai ngôi trường xinh.
Dệt lời thơ diễm tuyệt,
Vào nắng vàng lung linh
(Linh Nhi,
trường Nữ Trung Học
Bùi Thị Xuân)
|